Khắc tinh của rắn độc
Người bị rắn độc như cặp nong, cặp nia, hổ mang bành...
cắn dù nặng đến mấy, nhưng còn hơi thở là ông cứu được. 20 năm trong
nghề, ông đã cứu chữa cho trên 300 người thoát khỏi tử thần.
Ông là lương y Bùi Hồng Thái, người thôn Châu Sơn, xã
Thạch Bình (Thạch Thành, Thanh Hóa). Dụng cụ chữa rắn độc cắn của ông
chỉ là một ống nứa, ba lá trầu và chín miếng cau, được làm theo các
bước. Mỗi lá trầu chia làm ba phần đều nhau cuộn với một miếng cau. Lần
lượt, ông bỏ từng miếng cau trầu đưa lên miệng nhai. Miếng trầu nhai
xong được đắp vào vết rắn cắn, cùng lúc ông dùng ống nứa một đầu đặt
vào vết thương, đầu kia đưa lên miệng hút độc và thổi đúng 27 lần cho
một miếng trầu. Công việc tiếp tục cho đến khi thổi hết chín miếng
trầu, tất cả là 243 lần thổi.
 |
| Lương y Bùi Hồng Thái: "Tôi sẵn sàng hợp tác để các nhà khoa học nghiên cứu phương thuốc bí truyền". Ảnh: Công an TP HCM. |
Sau khi được ông Thái chữa trị, anh Bùi Văn Dũng bị
hổ mang bành cắn khi lên rừng làm rẫy, đã qua cơn nguy kịch và dần hồi
phục. Cảm kích trước tấm lòng của ông, gia đình anh Dũng đưa một chút
tiền để bồi dưỡng, nhưng ông Thái kiên quyết không nhận. “Tôi chữa trị
giúp người là vì cái tâm chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện được đền đáp.
Cứu người là nghĩa vụ và cũng là nhiệm vụ thiêng liêng mà mỗi con người
chúng ta đều phải làm”, ông khẳng khái.
Ông Thái cho biết, chữa rắn cắn là nghề gia truyền
được mẹ ông là cụ Bùi Thị Thao, truyền lại. Cụ Thao tìm ra phương pháp
chữa bệnh này và từng cứu sống rất nhiều người đi rừng bị rắn cắn. Bận
công việc đồng áng, thời gian chữa bệnh bị thu hẹp nên cụ đã truyền
nghề lại vào năm ông 10 tuổi. Trước khi truyền nghề, mẹ ông dặn: “Để
trở thành một lương y tốt là việc rất khó, con phải biết trân trọng
nghề. Không được lạm dụng bài thuốc này để trục lợi. Có như vậy nghề
mới gắn bó theo con, giúp con cứu được người”.
Có nghề chữa rắn cắn, nhưng ông không hành nghề kiếm
sống mà chỉ cứu giúp thiên hạ. Ông xác định tiếp tục học tập để mở mang
vốn sống. Đến năm 20 tuổi ông được cử đi học lớp bổ túc văn hóa của xã,
sau đó học bồi dưỡng trong trường thanh niên dân tộc nội trú của huyện.
Là người có vốn kiến thức rộng nên ông được giữ lại trường và được
chuyển sang học hệ sư phạm tiểu học 2 năm, rồi được bổ nhiệm dạy lớp
bình dân học vụ của huyện. Khi đang dạy học tại trường thì mẹ ông mất.
Đứng trước linh cữu mẹ, ông Thái thầm hứa rằng “mẹ yên tâm, con sẽ cố
gắng phát huy nghề để cứu giúp người dân”.
Đến năm 1988, ông Thái được nghỉ hưu. Về nhà, công
việc nhàn rỗi nên bất kỳ ai bị rắn cắn, kể cả động vật như trâu, bò...
bị rắn cắn mang đến nhà ông đều cứu được. “Khi trị cho người bị rắn cắn
tôi luôn đi theo một phương pháp khoa học như bắt mạch và bấm huyệt.
Còn bài thuốc chính là gia truyền mà không phải ai trong gia đình cũng
có thể học được. Bài thuốc chỉ truyền được duy nhất cho người có tấm
lòng, lương tâm cứu người và y đức nghề nghiệp”, ông giải thích và lưu
ý là không phải lá trầu nào cũng dùng được. Nó phải tùy vào mỗi ca bệnh
để hái lá cho phù hợp.
Trong 20 năm qua, với bài thuốc gia truyền, ông Bùi
Hồng Thái đã chữa khỏi cho hơn 300 người và hàng nghìn con vật nuôi
thoát khỏi lưỡi hái của... “thần xà”. Tiếng lành đồn xa, tiếng tăm của
ông không những được bà con lan truyền từ huyện này sang huyện khác mà
còn được truyền tụng ra ngoài tỉnh. Mọi người coi ông như là “cứu
tinh”, do ông chưa từng phải bó tay trước một trường hợp nào, cho dù
người bị rắn cắn đã bị liệt, hay cả khi bệnh viện trả về.
Trường
hợp anh Nguyễn Văn Hạnh (ngụ thôn Yên Phú, cùng xã) là một ví dụ. Anh
Hạnh đi rừng bị rắn cặp nong cắn. Do không biết là rắn độc nên anh được
đưa đi bệnh viện huyện muộn. Sau đó nặng quá nên anh được chuyển lên
bệnh viện tỉnh nhưng các bác sĩ cũng phải bó tay và trả anh về. Lúc này
người anh Hạnh đã cứng lại, mắt và miệng không mở được. Trong lúc gia
đình đang đau buồn chuẩn bị làm đám tang thì được một người quen trong
xã giới thiệu “thử nhờ thầy Thái xem sao”. “Chưa đầy 40 phút sau ông
Thái đã được mời đến. Ông liền bắt mạch và lấy ống nứa cùng cau trầu ra
để chữa trị. Một giờ sau, vẻ mặt của con trai tôi trở nên tươi tỉnh
hơn. Năm ngày sau nó đã ngồi dậy và ăn cháo được”, bà Kiểm, mẹ anh Hạnh
kể lại.
Bác sĩ Nguyễn Văn Việt là người đang công tác tại Bệnh
viện huyện Thạch Thành tâm sự: “Ông Thái là một lương y mà tôi rất khâm
phục, không chỉ vì tài chữa rắn cắn mà còn vì ông là người sống vì chữ
tâm”. Anh Việt cũng là bệnh nhân của ông trong một lần bị rắn cặp nong
cắn. Khi đó là bác sĩ nên anh Việt có phần chủ quan nên chỉ tiêm thuốc,
truyền nước. Sang ngày thứ hai nọc độc của rắn vẫn còn xót lại làm cho
người anh bị tê liệt, không nói được. Lúc này, gia đình anh Việt vội
mời thầy Thái đến chữa bệnh. Ba ngày sau bệnh của anh Việt thuyên giảm
hẳn.
Hiện giờ, ông Bùi Hồng Thái vẫn nhiệt tình dồn tâm huyết
giúp đỡ, chữa trị những người bị rắn cắn ngay tại nhà mình. Căn nhà ba
gian nhưng ông vẫn dành một góc nhỏ để đặt chiếc giường cho những người
đến nhờ ông chữa trị có chỗ ngả lưng. Ở tuổi 71 nhưng trông ông vẫn còn
nhiệt huyết lắm. Hiện ông là Trưởng ban chấp hành Hội người cao tuổi
thôn Châu Sơn.
Trong xã, ông Thái là người nhiều con nhất.
Không phải vợ chồng ông sinh nhiều mà do bệnh nhân bị rắn cắn được cứu
sống đã xin được làm con nuôi. Ngày lễ mừng thọ ông tròn 70 tuổi, chỉ
con nuôi đã lên đến 24. Anh Lê Văn Biền, con nuôi ông Thái, tâm sự:
“Cha Thái là người lần thứ hai sinh ra tôi, nếu không có ông thì giờ
đây tôi không còn trên đời này nữa. Tôi rất vui mừng và hãnh diện vì có
một người cha hết mình cứu giúp cho mọi người như vậy”.
Nhắc đến
lương y Thái, bác sĩ Lê Văn Hoàng, Trưởng trạm xá Thạch Bình, nói:
"Chúng tôi đánh giá rất cao khả năng trị độc rắn của ông Thái. Nếu như
khả năng này của ông được khoa học quan tâm và giải mã thì trong tương
lai sẽ tạo ra được một loại thuốc có một không hai chuyên chữa trị độc
rắn rộng khắp cả nước”.
Còn ông Thái quan niệm không giữ nghề cho riêng mình.
"Tôi chỉ tâm huyết là khi truyền nghề cho một ai đó thì họ phải có
lương tâm để cứu người, không lạm dụng nghề để chèn ép người bệnh. Tôi
sẵn sàng hợp tác để các nhà khoa học nghiên cứu phương thuốc bí
truyền", ông chia sẻ.